01 tháng 06 năm 2013

XUÂN BÍNH TÝ – 1996

CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP CỦA LÃO VÕ SƯ TRẦN TIẾN

BÓNG NGƯỜI ÁO CHÀM NĂM XƯA

Chuyện xảy ra vào một ngày cuối đông giáp tết Nguyên đán cách đây vừa tròn 70 năm. Đối với một đời người, khoảng thời gian này quả rất dài, đủ để khỏa lấp những gì thường được gọi là kỷ niệm của thời thơ ấu. Song, đối với tôi, câu chuyện chẳng những không bị lớp bụi thời gian phủ mờ mà còn luôn hiện rõ nét đẹp ngang tàng với những ngón cước tuyệt kỹ của các trang tráng sĩ hòa hoa nghĩa hiệp mà tôi thường gặp nơi các câu chuyện cổ tích.

Sáng hôm đó, tiết trời âm u giá lạnh, từng đợt gió bấc thổi lùa qua các ngõ phố bứt rời những chiếc lá úa cuối cùng để trơ ra những cây bàng khẳng khiu in hình trên nền trời xám xịt . Tôi đang lững thững đến một cửa hiệu lớn bán sỉ đường, gạo, nơi bố tôi đang làm quản gia thì một số người bất chợt chạy vượt lên, vừa la lớn:

- Đánh Tây ! Mau lên đánh Tây !

Tuy chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tôi cũng chạy theo về phía trước. Tới nơi, tôi hết sức ngạc nhiên thấy đám đông đang vây kín cửa hàng. Tôi vội len lõi lách vào bên trong và kinh hãi dừng lại. Ngay trong nhà, bố tôi đang đứng trước một đám Lê Dương lố nhố 6 tên. Cả hai bên đều bừng bừng sát khí, nhưng tương quan lực lượng không cân bằng chút nào. Bố tôi chỉ có một mình, trong khi đó đối thủ là một đám đông bọn Tây cao lớn.

Tôi không thể nhớ hết từng lời cãi cọ (một bên nói tiếng việt, một bên nói tiếng Pháp), giữa đôi bên, mà chỉ ghi lại hành động của một tên lúc đó nhảy bổ tới, chực xô bố tôi. Ông né tránh lùi lại mấy bước, đứng cung bộ thủ thế , nhìn thẳng vào mặt đối thủ. Biết là không thể tránh được đánh nhau, vốn được bố truyền dạy võ Việt Nam từ lúc lên mười, tôi chạy vội tới trước mặt bố, thủ thế “Bạch hổ khởi động” và nói :

- Si tu Veux, tout est prêt ! (Mày muốn gì tao sẵn sàng tiếp)

Cuộc đấu khẩu tức khắc chuyển sang đấu tay chân. Tên nọ lao vào tấn công bố tôi bằng nhữnh cú đấm thẳng và những đòn quật phải với kỹ thuật di chuyển đôi chân, chứng tỏ hắn không phải là một tay đấm xoàng của Quyền Anh. Bố tôi phải liên tục né tránh, một tên khác thấy tôi nhỏ, coi thường, từ thủ thế tôi tung “Song phi cước khứ” đúng vào hạ bộ hắn. Nó lảo đảo, ôm hạ bộ ngồi xệp xuống sàn gạch. Bố tôi vừa xốc tới thì một tên khác nhảy tới từ phí sau, khoa 1tay, ôm chặt cổ để mấy tên còn lại nhào đánh. Tôi hoảng hốt chạy vội vào nhà rút thanh gỗ chặn cửa để đập vào đầu tên đó. Tôi chưa kịp tham chiến thì bỗng một bóng áo chàm không khác một con hổ, báo vồ mồi bay lên cao tung một cú đá vào mạng sườn tên đang tấn công bố tôi. Tên này chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi gục xuống. Một tên khác hùng hổ lao tới nhưng chưa kịp ra đòn đã lãnh đủ một cú đá như trời giáng, gục xuống mềm nhũn. Chỉ trong vài giây, ba tên đã bị hạ cộng với tên bị tôi đá trúng vẫn còn ngồi ôm hạ bộ. Mấy tên còn lại dường như nhận rõ tình thế nên không lao tới mà giơ tay nói lớn:

- Assez ! assez ! (Thôi đủ rồi)

Vừa nói chúng vừa chạy tới đỡ mấy tên đồng bọn dậy. Bố tôi là người áo chàm dừng lại theo dõi. Đám đông vây quanh phía ngoài cũng nín thở chờ đợi. Bỗng một giọng nói sảng khoái thốt lên :

- Thắng rồi. Tha cho chúng đi.

Câu nói của người đó xua tan ngay không khí nặng nề căng thẳng đang bao trùm đám đông, vài người hưởng ứng theo nhắc lại :

- Thôi tha cho bọn cướp ngày.

Thế là trận đánh kết thúc. Toán Lê Dương nhếch nhác dìu nhau theo đường Chinoise (lúc đó còn có tên Phố Khách hay là Phố Chợ Sắt – Hải Phòng) trở về trại trên đường Paul Bert (nay là đường Hồng Bàng), đám đông cũng tan theo, nhưng nhiều người còn lo ngại nhắc nhở:

- Coi chừng chúng sẽ kéo tới trả thù !

Nhưng mối lo đó không trở thành sự thật. Ít hôm sau, tôi được biết qua lời kể của bố tôi, câu chuyện ổn thỏa là do sự thu xếp của ông Ly Seng Bao, một bang trưởng Hoa Kiều có thế lực khá mạnh và cũng là chủ cửa hàng bán đường, gạo vừa xảy chuyện đụng độ. Ông Bao là người buôn bán lớn, nhưng thích võ nghệ, thường giao du với giới võ lâm khắp miền. Sau sự việc trên, ông tỏ ra nể trọng bố tôi hơn, và rất quý tôi, muốn tôi được học võ, vì tuổi nhỏ nhưng có tinh thần dũng cảm, dám đánh Tây.

Còn người áo chàm với ngọn cước tuyệt kỹ là ai? Đó là ông lý Giang Nam- một người thường ngày vẫn ngồi nơi chiếc bàn kê ở góc nhà phía trước cửa hàng để coi mạch, kê đơn cho bệnh nhân gần xa lui tới, và vị cao thủ này chỉ xuất đầu lộ diện khi cần thiết. Qua tìm hiểu, tôi còn biết ông là người tâm phúc của ông Bao và đang dạy võ cho hơn 50 võ sinh Hoa Kiều trong sân một ngôi chùa riêng của người Hoa.

Tôi được theo học lớp võ của thầy Lý Giang Nam (chưởng môn thiếu lâm nội gia) từ đầu xuân năm đó. Tôi say mê nghề võ và những tuyệt kỹ do thầy dạy đã giúp tôi rất nhiều trên đường võ nghiệp, là điểm tựa vững chắc khi tôi có dịp bước lên các võ đài trong và ngoài nước. Cũng nhờ những bài học đầu tiên đó, tôi đã ứng dụng và phát huy nhiều kỹ thuật chiến đấu lúc bước vào quân ngũ và trải qua hai cuộc kháng chiến. 70 năm đã trôi qua, giờ đây ngồi ghi lại những hàng hồi ức này, lòng tôi vẫn giữ nguyên  cảm xúc lúc ấy – vừa ngỡ ngàng, vừa thán phục – trước một cảnh thực mà tưởng như khi thoáng thấy bóng người áo chàm năm xưa xuất hiện.

 

Viết theo lời kể của thầy TRẦN TIẾN

LÝ MẠC SẦU CÔ CÔ
(NGUYỄN VIỆT NGÀ)

Liên Kết Từ Khóa

LIÊN HỆ GHI DANH

VÕ SƯ. NGUYỄN HÙNG PHƯƠNG: 0909 257 184 - 0909 457 184

LỚP SÁNG: 2 - 4 - 6 / 06H - 07H30 CLB TDTT SỐ 02 HỒ XUÂN HƯƠNG, P6, Q3
LỚP TỐI: 2 - 4 - 6 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.
LỚP TỐI: 3 - 5 - 7 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.