CAO THỦ VÕ THUẬT LỊCH SỬ VIỆT NAM

01/08/2014. Duyệt bởi Trần Tam
Thiếu Lâm Nội Gia Quyền

CHÁNH BÁT PHẨM THIÊN HỘ DƯƠNG - VÕ NGHỆ TINH THÔNG
(VÕ DUY DƯƠNG 1827 - 1866)

Thiên Hộ Dương tên thật Võ Duy Dương là con trai thứ ba trong một gia đình nông dân ở thôn Cù Lâm Nam, thuộc phủ Tuy Viễn, trấn Bình Định (nay là thôn Nam Tượng, xã  Nhơn Tân, huyện An Nhơn, Bình Định),ông sanh năm 1827, là em ruột của anh hùng chống Pháp Võ Duy Tân, người đã cùng Mai Xuân ThưởngVõ Trứ kháng chiến chống thực dân Pháp ở Bình Định, sau đó bị giặc bắt chém tại Gò Chàm (Bình Định) năm 1898. Tương truyền ông rất khỏe mạnh và giỏi võ nghệ, được bà con tôn là Ngũ Linh Dương.

duyduong

Năm 1957, Thời thế tao loạn gia đình ông và làng xóm lâm vào cảnh đói nghèo vì nạn bóc lột,bị bọn quan lại cường hào ở địa phương chiếm ruộng đất, ông cùng một số bạn bè hưởng ứng chính sách khai hoang của quan đại thần  Nguyễn Tri Phương, đã vượt biển vào Nam tìm đến đất Ba Giồng, ven Đồng Tháp Mười (nay thuộc địa bàn huyện Châu Thành, Cai Lậy, Cái Bè tỉnh Tiền Giang), ông đã tạo mới quan hệ thân thiết với nông dân, điền chủ và các danh nho địa phương để tìm chỗ dựa cho cuộc chiêu dân, khai hoang lập ấp.


Tháng 2 năm 1859, khi thực dân Pháp nổ súng tấn công Gia Định thành, ông và thủ khoa Nguyễn Hữu Huân, lúc bấy giờ là giáo thọ phủ Kiến An tỉnh Định Tường, chiêu mộ nông dân lập đội nghĩa quân tiến về Gia Định thành đánh Pháp, ông được phong chức Chánh Quản Đạo. Thiên Hộ Dương vượt biển về kinh, bái yết vua Tự Đức hiến kế đuổi giặc. Triều đình chưa có đối sách dứt khoát đối với thực dân Pháp, nên tạm thời điều ông về Quảng Nam dẹp cuộc nổi loạn của người Thạch Bích (mọi Vách Đá) mà quan quân địa phương không tiêu diệt đươc.

Năm 1860, Ông đã hoàn thành nhiệm vụ và được phong hàm
.
Chánh bát phẩm Thiên hộ.


duyduong2
Tháng 5 - 1861, ông được sung vào phái bộ của Khâm phái quân vụ Đỗ Thúc Tịnh vào Nam với nhiệm vụ chiêu mộ nghĩa quân chống giặc. Được nhân dân hưởng ứng mạnh mẽ, nên trong một thời gian ngắn, ông chiêu mộ được gần 1000 nghĩa quân và được phong chức Quản Cơ. Ông đóng quân ở Bình Cách, liên kết với Trương Định ở Gò Công, Trần Xuân Hòa (Phủ Cậu)Thuộc Nhiêu và hợp tác cùng Đỗ Thúc Tịnh xây dựng một đồn chiến lược tại Mỹ Quý (Tân thành Mỹ Quý) có tác dụng chia cắt lực lượng địch trong tỉnh Định Tường.

 

Đầu năm 1862, giặc Pháp đột kích căn cứ Thuộc Nhiêu, Trần Xuân Hoà bị bắt và tự sát, ông điều Thủ khoa Huân đến xây dựng lại và bảo vệ Thuộc Nhiêu. Ông phối hợp với nghia quân Trương Định tấn công địch liên tục, khiến chúng phải rút bỏ nhiều  đồn  để tập trung quân đánh chiếm thành Vĩnh Long hầu gây áp lực với triều đình. Sau đó chúng mang đại quân tấn công Tân thành Mỹ Quí, nghĩa quân chống cự quyết liệt suốt 57 ngày đêm, Đỗ Thúc Tịnh hy sinh, Nguyễn Hữu Huân bị bắt ở Thuộc Nhiêu, Thiên hộ Dương thoát được rút về Bình Cách.

Lúc ấy triều đình áp dụng chính sách hai mặt, vừa ký hoà ước Sài Gòn (1862) nhường ba tỉnh Biên Hoà, Gia Định, Định Tường cho Pháp vừa buộc nghĩa quân phải giải giáp và rút ra khỏi ba tỉnh miền Đông; mặt khác, bí mật phong Trương Định làm Bình Tây tướng quân, cầm đầu lực lượng nghĩa ứng ở Nam Kỳ, Võ Duy Dương làm Chánh  Đề Đốc Nguyễn Hữu Huân (sau khi bị bắt đã tìm cách trốn thoát) làm Phó Đề đốc.

Từ đây đến cuối năm, lực lượng nghĩa quân phát triển mạnh, liên tục tấn công địch trên một tuyến dài từ  Gò Công đến Cái Bè trong đó trận Thuộc Nhiêu làm chúng kinh hoàng. Bọn Pháp đối phó chật vật, phải viện binh thêm.

Đầu năm 1863, nhờ có thêm viện binh, Quân Pháp tập trung đánh bật Trương Định ra khỏi căn cứ Tân Hoà (Gò Công) và liên tục  tấn công nghĩa quân Thiên hộ Dương. Đến cuối tháng 4, Thiên hộ Dương rút về cố thủ ở Xoài Tư (vùng giáp ranh Caí Bè-Cai Lậy (Tiền Giang) hiện nay). Để bảo tồn lực lượng cho cuộc chiến đấu lâu dài, Thiên hộ Dương cử Thủ Khoa Huân sang ba tỉnh miền Tây vận động tiền bạc mua vũ khí, còn ông phân tán nghĩa quân về các thôn ấp tránh sự lùng sục của giặc, chỉ 100 nghĩa quân theo ông lưu động khắp nơi vận động nhân dân tham gia kháng chiến. Tại An Giang, ông liên kết với Thạch Bướm, một lãnh tụ nghĩa quân người Khmer.

duyduong1

Bọn Pháp truy lùng ông  không kết quả. Tháng 7-1864, chúng phát hiện Thủ khoa Huân đang ở Châu Đốc và buộc tỉnh thần An Giang bắt nộp chúng. Thủ khoa Huân bị bắt một lần nữa, ông như mất một cánh tay. Không đầy một tháng sau (ngày 8-1864), Trương Định hy sinh, nghĩa quân đứng trước nguy cơ tan vỡ. Với quyết tâm kiên trì chống giặc cứu nước, Thiên hộ Dương không hề nao núng, ông trở lại Xoài Tư; rồi từ đó rút vào Đồng Tháp Mười chuẩn bị cho giai đoạn chiến đấu mới.

Sau hơn một năm xây dựng căn cứ Tháp Mười với chiến thuật “tức kỳ yểm cố”(im cờ giấu trống) trên cơ sở lực lượng có sẳn và lực lượng tại chỗ của Đốc Binh Kiều (Nguyễn Tấn Kiều), Thống Linh (Nguyễn Văn Linh); nghĩa quân Đồng Tháp Mười còn tập trung được đông đảo nông dân khắp nơi.

Đến giữa năm 1865, thế và lực của nghĩa quân tương đối khá vững, nghĩa quân Đồng Tháp Mười bắt đầu tấn công Caí Bè, Cái Thia, Cai Lậy, Mỹ Quí…Đặc biệt là trận vào đêm 21 rạng ngày 22-7-1865, Thiên hộ Dương cho nghĩa quân  triệt hạ đồn Mỹ Trà gây thiệt hại nặng cho chúng, suýt bắt được Huyện Lộc, đốt nhà việc Mỹ Trà…khiến Phó đô đốc Roze phải đưa viện binh từ  Sài Gòn xuống cứu viện. Chúng đốt phá triệt hạ làng Mỹ Trà và Mỹ Ngãi để trả thù.

Tháng 4-1866, De Lagrandière cho tập trung quân của bốn dinh tham biện Tân An, Mỹ Tho, Cai Lậy và Cần Lố chia làm ba mũi tấn công vào Đồng Tháp Mười. Sau gần mười ngày quần thảo với giặc, nghĩa quân mất một số tiền đồn, đổi lại chúng bị tiêu hao một số lớn binh lính. Để bảo tồn lực lượng, Thiên hộ Dương ra lịnh bỏ đại đồn Tháp Mười, rút lui theo hai hướng : hướng Tây về biên giới, hướng Đông về Cái Thia (Cá Bè). Chúng chiếm đồn nhưng rút ngay vì sợ bị đánh úp.

Thiên hộ Dương rút về Cao Lãnh rồi lên biên giới liên kết với nghiã quân Trương Tuệ, và nghĩa quân Campuchia A-cha Xoa, tấn công đồn Tây Ninh gây cho giặc một số thiệt hại đáng kể. Pháp  phản đối gay gắt, buộc triều đình ra chỉ dụ truy nã công khai cả hai. Tình trạng nghĩa quân ngày một khó khăn ; vũ khí, lương thực thiếu thốn, lại phải thường xuyên lưu động đối phó với sự truy lùng của giặc và của cả triều đình.

Tháng 10, Thiên hộ Dương cho người mang mật báo cho vua Tự Đức. Tháng 11, ông vượt biển về Kinh, đến cửa Thần Mẫu (Cần Giờ), bất ngờ ông bị Lý Sen, một tên cướp biển giết chết! Vua sai người tìm xác chôn cất và chu cấp cho gia đình.

Thiên hộ Dương nằm xuống, nhưng tên tuổi và sự nghiệp chống giặc giữ nước của ông mãi mãi gắn chặt với mảnh đất Đồng Tháp Mười anh hùng. Để tưởng nhớ người anh hùng có công giữ nước, ngày nay nhân dân đã xây dựng đền thờ tưởng niệm, hàng năm có đến hàng chục nghìn người đến kính bái.

Đường roi song đôi của Võ Tướng Thiên Hộ Dương
duyduong3

Thời kỳ Thiên Hộ Dương kháng chiến ở Đồng Tháp Mười, hàng ngày ôn văn luyện võ. Tục truyền ngài Thiên Hộ Dương có đường roi song đôi rất tài tình, các tùy tướng thân cận xem qua ai cũng thán phục. Tại võ trường giữa sân rộng lớn, cây Tràm và Chưng Bầu che kín, ngài Thiên Hộ Dương cởi áo ra , những ông quan kia cũng cởi theo. Sau đó , Ngài lấy cây roi mây lớn bằng cườm tay dài khoảng 2m loan tròn. Ban đầu còn thấy bòng người về sau chỉ nghe tiếng vù vù, cây roi cong oặc òa như khúc cao su bao bọc lấy thân ông hơn 30’, sau đó ông lui ra và tiến vào giữa sân ,2 chân xê dịch chỉ một chỗ, tiếng gió phát từ đưởng roi nghe vun vút rợn người. Thật là một đường roi hiểm ác 10 phần lợi hại.

Thiên Hộ Dương thường nói: “ Đường roi này khi nào bị vây giữa vòng, thì Thượng Bảo Kỳ Thân – Hạ Bảo Kỳ Mã (trên giữ mình dưới che ngựa)”. Cuối cùng khi ông ngừng roi, thì một tiếng vút từ ngọn roi đập xuống đất nhanh như chớp ông đã nhảy lên và đứng trên một cái gò cao 3m gần đó, các quan tùy tùng nãy giờ đứng xem không chớp mắt, thỉnh thoảng lắc đầu chắc lưỡi, khi thấy ngài Thiên Hộ nhảy lên gò cao, một tay chống nạnh 1 tay chống cây mây, đứng oai vệ như Thiên Thần . Cả võ trường như vỡ òa lấy làm khâm phục vỗ tay và reo hò Khi Thiên Hộ Dương nhảy xuống đất.

Ông Phòng Biểu đề nghị cùng ngài: Đường roi song đôi của ngài có thể cho chúng tôi thử sức hôm nay được không?

Ngài đáp: Nếu muốn biết sự lợi hại của đường roi song đôi, các ông hãy dắt một con trâu ra đây.

Ai nấy đều chưa biết tại sao ? một ông chạy vào trong dắt ra một con trâu mập béo, có sừng nhọn hoắc.

Ngài liền nói: bây giờ ra ngoài bờ kênh gần đây, tôi cưỡi con trâu này từ dưới kênh lên bờ , mấy ông cứ đứng trên, tôi sẽ đội roi đi lên cho mấy ông xem.

Giao hẹn xong, ông Thủ Chiếu, Nhiêu Chấn và Thông Phụng mỗi người cầm 1 cây roi rồi cùng ra bờ kênh, đêm ấy ánh trăng mờ huyền ảo roi xuống bờ kênh. Ngài Thiên Hộ ngồi trên mình con trâu, tay cầm roi oai phong lẫm liệt.

Ra đến bờ kênh, Ngài thúc trâu nhảy đùng xuống nước, rồi nắm vàm trâu thúc trâu quay đầu, nhắm bờ kênh tiến lên.

 

Trên bờ, 3 ông Chiếu, Chấn, Phụng cầm sẵn khí giới, khi trâu vừa đến gần mé kênh . 3 ông nhất tề xông lên tấn công, tiếng binh khí va chạm nghe cộp cộp, Thiên Hộ lui trâu lại kẹp 2 vàm trâu quấn vào đầu 2 ngón chân cái rồi thúc trâu tiến lên, tiếng nước tung téo ào ào pha lẫn tiếng roi chạm nhau, làm cho toàn dinh binh sĩ ai cũng giật mình thức dậy. Họ quơ khí giới cầm tay chạy xuống mé kênh, thấy ông Phòng Biểu đứng xem còn 3 ông Chấn, Chiếu, Phụng đánh với ngài Thiên Hộ một trận oai hùng ác liệt, đang lúc phân vân chưa hiểu tại sao thì thấy ông Chiếu đánh xuống một roi liên tiếp 3 đòn, làm cho ngài Thiên Hộ thúc trâu lui lại và buộc miệng khen ”Đòn đó khá đấy”.

duyduong4
Ngài vừa khen vừa cười, rồi thúc trâu tiến lên. Có lẽ lúc đầu ngài để cho 3 ông hăng hái dùng hết thần lực đối phó. Khi thấy 3 ông đều thấm mệt. Ngài Thiên Hộ bắt đầu trổ tuyệt kỹ đường roi song đôi, Ngài loan cây roi nghe vùn vụt, 2 chân thúc mạnh vào hông trâu tiến lên mãnh liệt, thấy ngài thiên hộ đội roi tiến lên. Ông Chấn và Phụng kêu ông Chiếu nhắm vào chân con trâu và đánh cho ngã, nhưng đường roi của ngài Thiên Hộ càng lúc càng huyền ảo và linh hoạt. Ngài vừa ngăn 2 đường roi của ông Phụng và ông Chấn vừa đâm, vừa dùng thế Hồi Thủ dọa đâm ông Chiếu làm ông Chiếu thâu roi trở lại , không dám đánh vào chân trâu.

 


Nhanh như chớp ngài Thiên Hộ thừa lúc ông Chiếu lỡ bộ thu roi về ông phang một đòn làm cây roi ông Chiếu văng xa 10m, sau đó ông chuyển roi qua mé trái đỡ 2 ngọn đòn ông Chấn ông Phụng đánh tới đồng thời thúc mạnh cho trâu vọt lên bờ. Thấy Ngài Thiên Hộ thúc trâu lên bờ được rồi, 2 ông Chấn - Phụng thâu roi trở lại và nhảy lui lắc đầu nói: “Ngài thật là bậc kỳ tài trong thiên hạ”.

Những người đứng xung quanh đều vỗ tay vang rần, hoan hô. Dưới ánh trăng mờ người ta thấy ngài Thiên Hộ ở trần, ngực nổi căng tròn, 2 tay gân guốc cầm cây roi từ trên lưng trâu nhảy xuống, thật xứng danh là một Võ Tướng.

Liên Kết Từ Khóa

LIÊN HỆ GHI DANH

VÕ SƯ. NGUYỄN HÙNG PHƯƠNG: 0909 257 184 - 0909 457 184

LỚP SÁNG: 2 - 4 - 6 / 06H - 07H30 CLB TDTT SỐ 02 HỒ XUÂN HƯƠNG, P6, Q3
LỚP TỐI: 2 - 4 - 6 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.
LỚP TỐI: 3 - 5 - 7 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.