01/07/2013 Duyệt bởi Trần Tam

Huấn Luyện Viên Viết

Thanh Thiếu Niên Việt Nam Có Thực Sự Cần Thiết Học Võ Thuật Cổ Truyền VN Hay Không???
.

 

  • Từ xưa đến nay, con người VN vẫn thường có quan niệm trọng văn khinh võ. Nói đến võ người ta liên tưởng đến 1 hình ảnh 1 con người vũ phu, vai u thịt bắp và có khi ngu si đần độn.

    thieulamnoigiaquyen.com


  • Trong lịch sử VN từ vua cho đến dân, người ta đều chủ trương đặt nặng vấn đề giáo dục - văn hóa “Tiên Học Lễ, Hậu Học Văn” , còn vấn đề học võ chỉ là thứ yếu. Đôi khi cũng có 1 quan niệm toàn diện “Văn Võ Song Toàn”, nhưng trong quan niệm đó vẫn là học văn hóa trước, học võ sau. Con người dù trẻ hay già, ít nhiều đều mang tính chất quá khích, sự dung hòa rất hiếm thấy. Nghĩa là ở một thái cực đối nghịch và chính vì thế văn hóa được chọn và võ thuật bị bỏ phế. Chẳng những thế mà người ta còn “ Không Lấy Khuấy Cho Hôi”. Đã không học thêm võ thuật mà còn thẳng tay chỉ trích hay đả phá khiến cho võ thuật cổ truyền ngày càng thu hẹp, không có môi trường sinh hoạt, bành trướng...


  • Sự thiếu dung hòa và tính quá khích của con người, từ đó đào thêm hố sâu phân chia “Văn&Võ”. Văn nhân có khuynh hướng thủ tiêu võ nhân cơ bắp trong nhiều thế kỷ trước. Họ cố gắng phát triển trí dục – trọng bằng cấp.

  • Hình ảnh lý tưởng của văn nhân là 1 con người “Mình Hạc Xương Mai”, Thư sinh người giấy trói gà không chặt, để móng tay dài cả tấc, quần áo thời trang, dồn hết tâm trí lực vào việc học: Từ Văn Hóa – Văn Chương – Thơ Ca – Âm Nhạc – Nhảy Nhót...

    thieulamnoigiaquyen.com


  • Quan niệm phân chia văn võ của người xưa đã khiến con người trong xã hội cũ bất toàn, thời đó con người chỉ sử dụng phân nửa năng lực của mình. Ngày nay thế kỷ 21 quan niệm ý thức về con người đầy đủ hơn. Con người là 1 thực thể tổng hợp của 2 thành phần tinh thần và thể chất. Thiếu 1 trong 2 yếu tố đó không thể là 1 con người hoàn thiện. Không thể phát triển phần này mà coi nhẹ phần kia.


    “Tinh Thần Có Được Bằng Sự Thể Hiện Qua Thể Chất”


  • Trong những thế kỷ trước khi nói tới “Võ” người ta gắn liền chữ “Nghệ” ở đằng sau - “Võ Nghệ”. Để giới hạn nó như 1 nghề mưu sinh (Võ Sĩ Đấu đài - Bảo kê – Cận vệ – Bảo vệ). Người ta không hiểu rằng “Võ” là 1 phương pháp thể dục hiệu quả nhất để giữ gìn sức khỏe trong đời sống hằng ngày.


  • Chính vì thế mà các võ sư VN ngày xưa không thể tiến xa trên đường danh vọng, gây ảnh hưởng lớn cho quần chúng vì thiên hạ đã xem “Võ” như 1 nghề rèn luyện để mưu sinh. Nên không có thời gian và sức lực, tâm trí để trau dồi văn hóa, trí thức, học vị cao, cử nhân, giáo sư... vì vậy, trong ngành”Võ” các võ sư cũng không thăng tiến được vì nếu thiếu sự hiểu biết tri thức cũng làm cho võ công không được tăng tiến, sự khổ luyện công phu cũng chỉ tăng đến 1 giới hạn mà thôi..

    thieulamnoigiaquyen.com

Tóm lại:

Ngành võ thuật phải được hiểu rộng rãi là những con người luôn phải ứng phó với các tình huống xảy ra trong đời sống có tính cách tự vệ. Chinh phục bằng thể lực, tuyệt chiêu các võ sinh, võ sĩ, võ sư phải được huấn luyện có phương pháp và phải học luôn cả “Binh Thư Đồ Trận – Kinh Dịch - Chiến Lược – Chiến Thuật...

Nếu như ở đỉnh cao đó “Văn & Võ” sẽ không còn phân biệt nữa vì đó là lĩnh vực chung cho các Văn Nhân cũng như các Võ Nhân phải tập trung nghiên cứu để sử dụng và đào tạo trong đời sống văn hóa, cộng đồng của 1 quốc gia.

“Văn Không Võ Văn Thành Nhu Nhược
Võ Không Văn Võ Trở Bạo Tàn
Văn Võ Hai Chữ Tương Quan
Lục Thao Tam Lược Đứng Đầu Hùng Anh"

  • Võ nhân là 1 danh từ đối nghĩa với văn nhân, võ nhân đúng nghĩa không chỉ là 1 người có Thể Lực mạnh hơn người thường, không chỉ là “Lực Địch Vạn Nhân” như Hạng Võ, Lý Nguyên Bá mà còn là 1 con người có tài “An Bang Tế Thế”. Thời chiến cũng như thời bình đều làm nên những công nghiệp giúp đời - giúp người – dựng xây đất nước.


  • Trong lịch sử VN, các bậc anh hùng - liệt nữ đứng lên chống giặc ngoại xâm. Thiểu số là văn nhân còn đa số vẫn là võ nhân, những con “Nhà Võ” đúng nghĩa với tài điều binh khiển tướng đuổi giặc cứu nước, giữ nước: Từ Hai Bà Trưng – Bà Triệu cho đến Ngô Quyền – Trần Hưng Đạo – Lê Lợi và gần đây là Phan Đình Phùng – Hoàng Hoa Thám – Trương Định...

    thieulamnoigiaquyen.com


  • Trong lịch sử nước nhà, từ sau triều đại nhà Trần, Nho giáo là quốc giáo, thì chuyên sản xuất những vị khoa bảng “Văn Nhân Nhu Nhược” xa rời thực tế, kiêu hãnh sống bằng những tri thức của mình với thơ văn. Thế nhưng!!! đến khi quốc gia bị xâm lăng “Quốc gia hưng vong – sĩ phu hữu trách” thì không phải những người khoa bảng lịch lãm học rộng, uyên bác xuất chúng mà là những người bình dân, anh hùng áo vải tổng hợp được sở học của mình gồm đủ “Văn&Võ” thực tiễn và họ đã thành công trong công cuộc đuổi ngoại xâm cứu nước, đó là bậc anh hùng áo vải Lê Lợi, Nguyễn Huệ...

“Tiên Dụng Lễ – Hậu Dụng Binh”

  • Cuối cùng theo nhận định của tôi, thanh thiếu niên thế hệ trẻ Việt Nam nên tham gia tập luyện võ thuật Thiếu Lâm Nội Gia Quyền VN là một bộ môn thuộc Liên Đoàn Võ Thuật Cổ Truyền Việt Nam. Hiện nay phong trào học võ cổ truyền đã phát triển mạnh. Từ đầu thế kỷ 21, con số những người học võ công khai lên tới mấy triệu người, liên đoàn VTCTVN đã đươc sự công nhận của chính quyền. Đây là giai đoạn thuận tiện cho việc phát huy tinh thần võ đạo cho dân tộc. Thanh niên thế hệ trẻ là những người có ý thức và trách nhiệm về sự cần thiết của võ thuật, tiếp nhận 1 cách khôn khéo tinh hoa võ thuật Cổ Truyền VN và quan trọng nhất là nên luyện tập võ thuật Thiếu lâm Nội Gia Quyền VN rồi truyền bá mạnh lên. Công cuộc đó vừa to lớn và cần sự đóng góp của tất cả môn đồ TLNGQ và những người yêu võ thuật.

“Đất Nước Lừng Danh Tài Thế Phiệt

Non Sông Ghi Tạc Bước Kinh Luân”

HLV (Hoàng Đai): Hùng Thế Phiệt

 

 

 

 

Liên Kết Từ Khóa

LIÊN HỆ GHI DANH

VÕ SƯ. NGUYỄN HÙNG PHƯƠNG: 0909 257 184 - 0909 457 184

LỚP SÁNG: 2 - 4 - 6 / 06H - 07H30 CLB TDTT SỐ 02 HỒ XUÂN HƯƠNG, P6, Q3
LỚP TỐI: 2 - 4 - 6 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.
LỚP TỐI: 3 - 5 - 7 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.