01/02/2014. Duyệt bởi Trần Tam
Thiếu Lâm Nội Gia Quyền
Võ Sư Viết

DANH HIỆU VÕ SƯ

PHÂN THẾ - BÀI QUYỀN


thienvuong

Võ thuật VN có 2 yếu tố then chốt, võ sư và các bài thảo (quyền thuật)

I. Danh hiệu võ sư: theo quan niệm cổ truyền võ sư phải là một người uyên bác lịch lãm, học rộng biết nhiều. Người ta thường nói đằng sau võ học là triết học, một võ sư là một triết gia, chính trị gia, một nhà bác học. Cái gì cũng biết và phải là người có uy tín và có đạo đức trong xã hội.

Ngày xưa ở võ đường, chật hẹp trong khuôn khổ võ nghệ, hễ môn sinh đòi học cái gì thì thầy phải dạy cái ấy, dạy đủ tất cả từ khí công – nội ngoại công phu – 18 binh khí – ám khí – quyền cước – bài quyền – bài thảo… không thiếu món gì và môn nào cũng phải hoàn hảo. Ngoài ra, nói rộng hơn võ sư còn phải dạy môn đồ nhiều thứ nữa: Văn thơ – Triết lý – Tôn giáo – Khoa học huyền bí (Sơn – Y – Mênh – Tướng – Bốc).

thienvuong1

 

Sau cùng ông thầy phải có đạo đức uy tín và thế lực ở xã hội, khi cho học trò hạ sơn hành hiệp đạo nghĩa, thầy phải dõi theo từng bước chân của học trò, khi học trò gặp tai nạn khổ ải phải ra tay hóa giải, khi  bị ám hại phải trả thù cho nó, khi gia quyến học trò gặp tai nạn phải ra tay cứu vớt…

Ngày xưa học trò theo thầy học võ là chỉ biết có mình thầy thôi!!! Theo quan niệm Quân – Sư – Phụ, trên là Vua kế đến là thầy, thầy trên cha mẹ 1 bậc. Nếu ông thầy chỉ dạy học trò vài  miếng đấm đá hoặc 20, 30 bài quyền mà không phân thế và không dạy them điều gì khác rồi cho làm huấn luyện viên đeo đai võ sư, thì làm sao môn đồ trở thành một người tài giỏi được, có đủ đạo đức và tài trí để giúp đời. Nếu vậy!!! hắn chỉ là cái máy đấm và truyền dạy lại cho nhiều cái máy đấm khác… nếu không biết phân thế những bài quyền đó hắn chỉ là một quyền sư , một tay sơn đông mãi võ....Không xứng đáng là một võ sư…"Càng cao danh vọng càng dày gian nan"

Ngày nay, có nhiều người chỉ theo thầy 2,3 năm học vài bài quyền, bài khí công mà tự xưng là võ sư - khí công sư. Những người ấy nên sửa đổi lại đi cho đỡ tủi hổ.

"Cây cao vì gió, xiêu vì gió
Người vị công danh, lụy bởi danh"

Tóm lại, một võ sư phải khép mình vào một kỷ luật, phải có chương trình - kế hoạch - giáo án, dạy dỗ có bài bản, chứ không nên đụng đâu dạy đó, nhớ cái gì dạy cái nấy mà dạy hàng 2 năm, 3 năm cũng chỉ lẩn thẩn 2,3 bài quyền.

thienvuong2

 

Bởi vậy ở thế kỷ 21, nếu tìm được đúng thầy dạy võ thuật chân truyền có giáo án có khoa học thật là một điều may mắn tốt đẹp. Nếu không thì “cứ đi loanh quanh cho đời mỏi mệt”.

II. Bài thảo – quyền thuật Thiếu Lâm Nội Gia Quyền

Học võ TLNGQ rất công phu và phải trải qua 6 giai đoạn :

1. Học các bộ tấn căn bản:

· Bộ tấn 1, bộ tấn 2, 8 bộ tay, 8 bộ chỏ, 18 cước, thuần thục rồi mới được học bài quyền .

2. Bài quyền có nhiều thế: thế chánh thế phụ biến hóa vô cùng không biết bao giờ mới đi đến tận cùng.

3. Đối luyện: học công - thủ, phản đòn, biến thế, niêm thủ, niệm túc, nhu thuật.

4. Phân thế - chỉ thế - dạy thế:

· Võ sư phải dạy cho học trò biết những đòn thế trong bài quyền, dùng trong trường hợp nào?  Tinh hoa và yếu điểm của mỗi đòn thế ra sao? Công - Thủ, phản biến thế ra sao? Ta sẽ làm gì trong mọi trường hợp để phản ứng nhanh nhẹn dễ dàng

5. Song đấu đối kháng: phần này tập cho môn sinh quen phản xạ lanh lẹ, quyền biến hơn nữa, song đấu để cho thầy kiểm tra bộ pháp – thân pháp – quyền cước pháp – tâm pháp – nhãn pháp – khí pháp của học trò có hoàn hảo không?

6. Chiến thuật – chiến lược – mánh khóe: khi chiến đấu thực tế ngoài đời đều được võ sư truyền dạy.

thienvuong3

 

· Thông thường sư phụ có thể truyền dạy cho học trò một số bài võ khác nhau, chuyên ngành khác nhau tùy theo thể trạng và khả năng của mỗi học trò, chứ không bắt buộc phải cấp đai nào phải học bài đó. Người thì học khí công – nội công, người thì chuyên về ngoại công – nhuyễn công, người co chiều cao học bài Long hình, người thấp mạnh (lùn liền) học bài Hổ hình, người lỏng thì học Bạch hạc…

· Tại sao lại có chuyện người nhỏ con đánh thắng người lớn con “4 kg đã 8 cân” Tục ngữ có câu “ Có Trí Hơn Mạnh Xác - yếu dùng mưu mạnh dùng sức ”, người đời khi làm một việc gì quá sức không chịu nổi họ thường nói nên “Lập thế - Dụng thế” mà làm  thì đủ thấy rằng, đã dùng thế thì không cần đến sức mạnh.

· Nếu đi học võ mà bản thân sức khỏe yếu đuối, khi song đấu luôn luôn thua trận thì. Thứ nhất là học trò của một ông thầy không nên thân. Thứ 2 là võ sinh, võ sĩ đó không thực hành đúng lời chỉ dạy của sư phụ.

· Ngày xưa ở bên Tàu, ông thầy võ nào mà dạy vô căn như vậy, thì dân làng kéo đến đập nát võ quán...

thienvuong4

 

· Sách võ thuật bí truyền có câu: “ nghề võ mà chỉ thế không rõ, dạy thế không đúng, phân thế không rành” thì đó là vô tình đưa học trò vào chỗ chết. Câu nói trên có ý nghĩa gì???"   

· Xin thưa: mỗi thế võ do tổ sư đặt ra tự nó không bao giờ sai, tại vì ông thầy chỉ thế không rõ!!

Ví dụ: có một người nhỏ con cao 1m50 tới học võ, ông thầy cho tập cùng các môn sinh to lớn khác. Ông bảo rằng: “khi địch dùng Đảo Sơn Cước đá vào be sườn, nên xuống tấn Hạ Mã lấy cùi chỏ chặn chân địch, đòn ấy rất đúng nhưng chỉ đúng với những người to con dùng chỏ đỡ Đảo Sơn Cước cũng những người nhỏ con. Một người VN mà đỡ đòn đá của một thằng Tây thì chết chắc. Vậy, phải dạy rằng: “đòn này dành cho người nhỏ con, đòn này dành cho người to con. Chứ không phải đòn nào ai cũng dùng được, điều này sẽ làm cho người võ sinh hiểu được rằng đó là “chỉ thế cho rõ”.

Thế thủ khi chiến đấu cũng vậy, không phải đối với địch thủ nào cũng dùng y chang một kiểu, ta phải ước lượng tầm vóc, khả năng, di chuyển tốc độ của địch mà chọn cho mình một thế thủ thích hợp, sau đó chọn một lối đánh để kết thúc trận đấu mau lẹ.

Dân tộc VN có rất nhiều người nhỏ con, vì vậy khi luyện tập võ thuật ta phải cố gắng tập cho ta nhỏ bé hơn nữa, nghĩa là đòn thế gọn, kín đáo, thấp, thu rút, luồn lách để tấn công địch, người càng to lớn cao ráo thì họ càng muốn tung đòn cho cao, cho xa. Người nhỏ con thì đòn thế buộc phải thật gần thật thấp “ bằng phi chuyển hướng”, khi địch lao vào bao nhiêu lần thì cũng có bao nhiêu lần phản ứng. Trong nhu có cương, dĩ nhu chế cương, lấy nhu mà áp cương…

Người bé nhỏ yếu đuối chống kẻ địch mạnh bạo thì phải lợi dụng sức tấn công vũ bão của địch để đánh té địch hoặc luồn tránh và phản công lại, làm cho địch trúng đòn nặng hơn. “Thế mới là dạy thế cho đúng”.

Mỗi một bài quyền thường thì từ 30 đến 40 thế. Võ sư phải chọn lọc ra những đòn thế hay mà phân thế cho học trò hiểu rằng, bài quyền này chuyên về Hổ Trảo, bài kia chuyên về Cước và Chỏ... Người yếu thì lựa thế hoa mỹ mà dạy, để sàng qua né tránh, còn người mạnh thì dạy cho lối đánh đỡ thì gọi là “phân thế cho rành”.

Bài viết này là một lời nhắn nhủ đến các võ sư của môn phái “Thiếu Lâm Nội Gia Quyền” và cũng bổ sung thêm phần kiến thức cho các huấn luyện viên thế hệ trẻ. Cần nắm vững về phân thế từng bài quyền đòn thế…

Võ Sư. Hùng Thiên Tướng

Liên Kết Từ Khóa

LIÊN HỆ GHI DANH

VÕ SƯ. NGUYỄN HÙNG PHƯƠNG: 0909 257 184 - 0909 457 184

LỚP SÁNG: 2 - 4 - 6 / 06H - 07H30 CLB TDTT SỐ 02 HỒ XUÂN HƯƠNG, P6, Q3
LỚP TỐI: 2 - 4 - 6 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.
LỚP TỐI: 3 - 5 - 7 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.