01/04/2014. Duyệt bởi Trần Tam
Thiếu Lâm Nội Gia Quyền


TIỂU LUẬN


SỰ CẦN THIẾT CỦA VÕ HỌC & ĐẠO ĐỨC

THỜI HIỆN ĐẠI THẾ KỶ 21

…..

Võ thuật VN được hình thành và phát triển hàng ngàn năm , theo dòng lịch sử dựng nước và giữ nước của ông cha ta. Tính đến nay, võ thuật đã tập hợp được từ nhiều khía cạnh,  hình thành một hệ thống võ học bao gồm: Võ Lý – Võ Đạo – Võ Kinh – Võ Cử - Võ ThuậtVõ y – Võ nhạc….được đúc kết từ thời dựng nước (nhà nước Văn Lang).

lythaito
Lý Thái Tổ


Cổ nhân có câu:

Võ không văn, võ trở bạo tàn - Văn không võ, văn thành nhu nhược

Văn võ hai chữ tương quan – Lục thao tam lược đứng đầu hùng anh

Võ là võ thuật- võ đạo, Văn có thể hiểu là văn hóa đạo đức (Văn dĩ tải đạo) hai phạm trù này luôn song hành thì mới phát huy được giá trị đích thực của nó. Thông thường ai cũng biết ,thể thao là một môn rèn luyện sức khỏe tốt nhất trong các môn thể thao, võ học là phương pháp rèn luyện sức khỏe toàn diện nhất về 2 phương diện: vật chất & tinh thần. Và nhan nhản trong  TP. HCM có các võ đường , các TTTDTT… có những khẩu hiệu tuyên truyền “khỏe để học tập, xây dựng và bảo vệ tổ quốc, hay là toàn dân rèn luyện thân thể theo gương bác hồ vĩ đại” , hoặc thể thao mang lại sức khỏe,sức khỏe khơi nguồn sáng tạo”…

Trong xu thế hiện nay. xã hội ngày càng phát triển, đất nước đang từng bước đi lên, áp dụng những thành tựu tiên tiến bằng nền công nghiệp hiện đại song song với sự phát triển của nền kinh tế cũng tồn tại những mặt tiêu cực, nếu như !!! con người không đủ sức khỏe về thế chất, yếu đuối về tinh thần thì nhân cách đạo đức sẽ bị mai một, dễ bị kẻ xấu lợi dụng làm tha hóa đường lối chánh đạo và cuối cùng thì “Thân bại danh liệt”, dẫn theo một xã hội xuống cấp trầm trọng, như vậy. Sức khỏe vật chất và trí tuệ tinh thần là nhân tố quan trọng quyết định mọi thành tựu lâu dài trong mọi lãnh vực mọi thời đại…

lythuongkiet
Lý Thường Kiệt


Đạo Phật lấy sức khỏe và trí tuệ làm trọng yếu, vì “tài sản lớn nhất của loài người là sức khỏe và trí tuệ”, người xưa nói rằng: “tập võ chi đạo có thể được cường thân mẫn trí, một người tập võ thì được cường thân, một nhà tập võ thì được cường tộc”. Đường lối của võ thuật trước tiên là trọng võ đức, muốn có võ đức phải hiểu rõ công lý, muốn hiểu rõ công lý phải có học vấn.

Lão võ sư Lê Sáng chưởng môn Vovinam nói:”Sự sống cần phải có thay đổi lớn, phải mạnh và phải tốt đẹp, mạnh về thể chất ,kỹ thuật, tài nguyên, nhưng phải tốt đẹp về tinh thần, tính tình, đức độ, khuynh hướng và đường hướng”. Thân thể khỏe mạnh thì trí tuệ minh mẫn, tâm hồn cao thượng thì mới có thể sống tốt cho mình, giúp đỡ mọi người và tạo lợi ích cho xã hội.

Như vậy võ thuật có thể gọi là môn học của khoa học, của nghệ thuật và của văn hóa truyền thống…

thiensuvanhanh
Thiền Sư Vạn Hạnh


Võ học là khoa học, nghệ thuật .vì võ học dạy cho con người luyện thân thể tăng cường sức khỏe, ngăn ngừa bệnh tật theo khoa học giáo dục thể chất,  cùng nghệ thuật thần kỳ nuôi dưỡng  tinh - khí - thần và nghệ thuật tự vệ chiến đấu. Võ thuật quả thật có các nguyên lý cấu thành liên hệ mật thiết với những  môn khoa học tương - cận - đại, như vật lý học, sinh học, y học, quân sự…

Võ học là văn hóa truyền thống , dạy cho con người học, biết nuôi dưỡng nhân tính rèn luyện nhân cách, tu dưỡng đạo đức làm người.  Luyện tập võ thuật là rèn luyện về phong cách đạo đức ,lễ giáo, nhẫn nại ,khiêm cung… nhằm mục đích tự thắng chính mình trên tinh thần giản dị, để đạt vẻ đẹp toàn diện Chân Thiện Mỹ trong cuộc sống.

Binh pháp ngày xưa cũng đề cao võ đức “ Bổn đức tôn đạo”dùng đức làm gốc lấy đạo làm cao quý “An mục an ư nhẫn nhục, Tiên mạc tiên ư tu đức, Lạc mạc lạc ư hiếu thiện, Thần mạc thần ư trí thành” nghĩa là: chẳng có gì yên bằng nhẫn nhục, không có gì cần hơn là tu đức, chẳng gì vui bằng mến điều lành, không có gì mầu nhiệm hơn lòng chí thành (Thái Công binh Pháp).

nguyentrai
Nguyễn Trãi


Nhẫn nhục  là đức là đạo vì “nhẫn nhục sinh ra mọi công đức” gọi là đức nhẫn, Kinh Phật có câu: “ chiến thắng ngàn quân địch không bằng tự chiến thắng mình”, tự thắng mình là “chiến công oanh liệt nhất” . Tại sao??? Vì một vị tướng tài khi xuất quân ra trận, có thể bách chiến bách thắng, thế nhưng!! để tự thắng bản thân mình là 1 điều khó khăn, khó nhẫn vô cùng.

Võ thuật không chỉ là loại hình vận động TDTT giản đơn, mà còn là văn hóa – tinh thần thượng võ – tôn sư trọng đạo, đó là võ đức. Nét đặc thù của võ thuật là chiến đấu, nhưng tập võ là một phương pháp tốt để nâng cao sức khỏe, học được nhiều đức tính quý báu: bền bỉ - chịu đựng - nhanh nhẹn – mưu trí – gan dạ và đỉnh cao của  võ học là khiêm tốn – điềm đạm – giản dị giàu lòng  vị tha – nhân ái. Vì vậy, các môn phái võ cổ truyển, đều có mục đích- tôn chỉ - môn quy…để giáo dục võ sinh biết tôn sư trọng đạo đại khái là:  không phản thầy – không phế đạo – không bất hiếu – bất trung – bất nhân – bất nghĩa

Nguyễn Trãi là một danh tướng lừng danh của VN, đã từng đề cao chữ đức trong quốc âm thi tập…

Có đức thì hơn người có tài

Tài đức thì cho lại có nhân

Tài thì kém đức 1,2 phần

Miễn đức hơn tài được mấy phân?

Trở về quan điểm nho học trong binh pháp của Khổng Minh – Gia Các Lượng, có một đoạn ca ngợi các vị tướng  tài thời xưa: “Đạo chi dĩ đức, Tề chi dĩ lễ, Tri kỳ cơ hàn, Sát kỳ lao khổ, Thử chi vị nhân tướng” nghĩa là (dùng đức để chỉ đường đi cho người, dùng lễ nghi để sắp đặt cuộc sống yên ổn cho người, hiểu biết việc đói khát của người, đó mới là hạng tướng có lòng nhân ái…).

vuaquangtrung1
Nguyễn Huệ (vua Quang Trung)


Vậy, nếu một người học võ chân chính phải hội đủ các yếu tố  Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín thời hiện đại dù có gặp bất kỳ loại hình nào, hoặc ở bất kỳ cương vị nào, nếu dùng lòng nhân đối đãi xử thế, tức là người có đức hạnh. Vì có lòng nhân là có tình thương, nơi nào có tình thương thì nơi đó sẽ đong đầy an vui hạnh phúc, ngược lại là khổ đau triền miên bất tận. Chỗ nào ứng dụng lễ nghĩa trong cuộc sống thì chỗ đó có di sản văn hóa và tồn tại tinh thần dân tộc. Ở đâu có trí tuệ như ngọn đèn thắp sáng sự tối tăm, ánh sáng tràn đầy soi rọi khắp nhân gian thì muôn nơi nhiều lợi lộc và an lạc. Nơi đâu còn chữ Tín thì niềm tin luôn hiển hiện, mọi giao tiếp đều thành công, xã hội ngày càng phát triển toàn diện. Đó là một điều chắc chắn đúng không sai!!!

Chúng ta thấy rõ xã hội ngày nay, đạo đức con người xuống cấp trầm trọng, từ kẻ thường dân đến người trí thức nhất là thế hệ trẻ, thanh thiếu niên, tuổi trẻ là mầm non là tương lại của đất nước. Vậy, nếu mầm non tương lai đó được nuôi dưỡng  đào tạo trong môi trường võ thuật lành mạnh và đầy đủ các yếu tố tốt đẹp được nêu trên, thì xã hội hiện nay không có nhiều nỗi bất an, cho đất nước VN ngày mai tương lai tươi sáng.

Trong sách tứ thư ngũ kinh có dạy rằng:

“Đại học chi đạo, Tại minh minh đức, Tại thân dân, Tại Chỉ ư chí thiệt, Tri chỉ nhi hậu hữu định, Định nhi hậu năng tĩnh, Tĩnh nhi hậu năng an, An nhi hậu năng lự, Lự nhi hậu năng đắc, Vật hữu bản mạt, Sự hữu chung thủy, Tri sở tiên hậu, Tắc cận đạo hỷ”

“Cổ chi dục minh, Minh đức ư thiên hạ giả, Tiên trị kỳ quốc, Dục trị kỳ quốc giả, Tiên tề kỳ gia, Dục tề kỳ gia giả, Tiên tu kỳ thân, Dục tu kỳ thân giả, Tiên chính kỳ tâm, Dục chính kỳ tâm giả, Tiên thành kỳ ý, Dục thành kỳ ý giả, Tiên trí kỳ tri, trí tri tại cách vật. Vật cách nhi hậu tri chí, Tri chí nhi hậu ý thành, Ý thành nhi hậu tâm chính, Tâm chính nhi hậu thân tu, Thân tu nhi hậu gia tề, Gia tề nhi hậu quốc trị, Quốc trị nhi hậu thiên hạ bình”.

“Tự thiên tử dĩ chí ư thứ nhân, Nhất thị gia dĩ tu thân vi bản, Kỳ bản loạn nhi mạc trị, Giả phủ hỷ, Kỳ sở bạc giả hậu, Vị chi hữu dã”.

Nghĩa là: mục đích của sự học rộng, cốt làm sáng cái đức của mình, cốt làm cho người ta tự đổi mới, cốt khiến người ta dừng ở chỗ chí thiện.

trannhantong
Trần Nhân Tông (Phật Hoàng)


Biết chỗ dừng thì mới có chí hướng xác định, có chí hướng xác định rồi thì mới có tĩnh tâm, tĩnh tâm rồi thì tính tình mới được an hòa, tính tình an hòa rồi mới suy nghĩ chín chắn, suy nghĩ chín chắn thì mới đạt được chí thiện. Vật gì cũng có gốc ngọn, việc gì cũng có đầu đuôi. Biết được trước sau của sự vật thì tiến gần đến mục đích của sự học vậy.

Ngày xưa kẻ muốn làm sáng cái đức của mình trong thiên hạ, thì trước hết phải trị được nước mình, muốn trị được nước mình thì phải chỉnh đốn được nhà mình. Muốn tu sửa thân mình, thì phải làm cho tâm mình được ngay chính. Muốn làm cho tâm được ngay chính thì phải làm cho ý được chân thành. Muốn ý được thành thật, thì phải đưa sự hiểu biết của mình đến cực độ. Sự hiểu biết mà đi đến cực độ là cốt ở chỗ trừ bỏ sự che lấp của vật dục.

Trừ bỏ sự che lấp của vật dục, rồi sau mới đưa sự hiểu biết của mình đến cực độ. Sự hiểu biết của mình đến cực độ  rồi ý mình mới thành thật, Ý có thành thật rồi sau tâm mình được ngay chính. Tâm có ngay chính thì sau thân mới tu sửa. Thân có tu sửa rồi nhà mới được chính đốn. Nhà có chỉnh đốn thì nước mới có yên trị, Nước có yên trị về sau thiên hạ mới thái bình.

Từ thiên tử cho đến thường dân tất cả đều phải lấy sự tu thân làm gốc. Gốc đã loạn mà ngọn lại yên trị thì không thể có được. Còn chỗ phải dùng sức nhiều mà lại dùng ít. Chỗ dùng sức ít mà lại dùng sức nhiều, thì chưa hề có sự đó vậy.

Triết học Đông Phương rất hay và thâm thúy vô cùng, tất cả mọi sự thành bại của cuộc đời này đều do tâm ý mà ra.

Triết học Phật giáo cũng đề cao tâm ý: “Trong các pháp, tâm dẫn đầu, tâm làm chủ và tạo tác tất cả. Nếu đem tâm ô nhiễm để nói năng hay hành động thì quả báo đau khổ sẽ đi theo như bánh xe lăn theo con vật kéo. Ngược lại nếu đem tâm thanh tịnh để nói và làm thì nghiệp quả tốt đẹp đi theo như bóng như hình ( Kinh pháp cú).

Đạo Phật quan niệm rằng: “Hiện tượng đau khổ hay hạnh phúc của con người đều do tâm biến hiện. Bởi vì tâm có nghĩ thì miệng mới nói, thân mới hành động và từ kết quả hành động đó mà kết tinh. Nếu tâm nghĩ tốt đẹp mang đến niềm vui cho mọi người thì ta sẽ hưởng được niềm vui an lạc đó. Nếu suốt ngày ta chỉ hành động theo tham lam, sân hận si mê thì hậu quả sẽ mang đến khổ đau cho mình và cho người. Như bóng theo hình không thể nào khác…

Đạo sĩ Tô Đông Pha có nói rằng:”chỗ mà người xưa gọi là hào kiệt, ắt phải có khí tiết hơn người, nhưng nhân tình thế thái có chỗ không thể nhịn được. Vì vậy kẻ thất phu gặp nhục liền tuốt gươm đứng dậy vươn mình chém giết (thất phu kiến nhục, bạt kiếm di khởi, đỉnh thân nhi đấu), việc đó chưa gọi là dũng, đại dũng trong thiên hạ thình lình gặp những việc phi thường cũng không kinh sợ, vô cớ bị những điều ngang trái cũng không giận dữ (thốt nhiên lâm chi nhi bất kinh, vô cớ gia chi nhi bất nộ), đó là hoài bão rất lớn và chỗ lập chí rất cao xa của họ.

Các võ sư chân chính thời hiện đại cũng theo quan điểm đó mà đạt nhiều thành tựu trong võ học. Đó là tâm thuật ngữ võ học gọi là tâm pháp, là một trong những pháp căn bản của võ học, song hành với Thân pháp – Tấn pháp – Bộ pháp – Thủ cước pháp – Nhãn pháp – Khi pháp…. Làm nền tảng căn bản của võ công.

Binh thư cổ đại đã từng viết: “ Thủ như xử nữ, Thể như thoát thỏ, Càn khôn pháp thuật do dịch khí, Thần lực định tâm chủ tiên cơ” nghĩa là: kín đạo dịu dàng như trinh nữ, nhanh như thỏ chạy, trời đất tinh tú phép tắc đều do kinh dịch . Thần lực có do định tâm, tâm an định thì được nhàn hạ tự nhiên mà ứng biến và tránh được sự bối rối hoảng hốt. Có như vậy thì sự tự tin mới dấy lên và ý chí kiên cường đủ làm chủ bản thân để dụng võ không vụng về, sai lệch nếu không thì ngược lại. Mất bình tĩnh sẽ mất tinh thần khí huyệt ứ trệ, bấn loạn đòn thế không linh hoạt đưa mình vào thế bị động.

Các môn phái võ cổ truyền thường quan niệm, tâm pháp theo các quan điểm: “ Tâm pháp là khởi điểm chính yếu của võ học, là an định không nên nghĩ thắng hoặc thua, không định kiến được đòn thế của đối thủ, bằng tâm pháp người học võ phải vận dụng trí não để ghi nhận, suy nghĩ  hầu lĩnh hội được những lời chỉ dạy của thầy.

Các sách võ thuật hiện đại thì xem tâm pháp là tâm lý thi đấu, là hướng dẫn một số phương pháp đưa ra nhận định để giúp cho vận động viên, võ sĩ có tâm lý thi đấu ổn định , có lòng tự tin và chú tâm vào trong đấu một cách bình thản.

Trên thực tế, tâm pháp trong võ thuật cổ truyền có thể coi như là một pháp môn giúp người học võ rèn luyện tu tập để tự thắng mình, vượt lên chính mình và đạt được tinh thần, chí cực điềm đạm.

Đức Phật nói rằng:”tài sản lớn nhất của đời người là sức khỏe và trí tuệ”. Tài sản là của phương diện tập thể nhỏ hoặc cá nhân, nghĩa rộng là một nền kinh tế của nước nhà, quyết định sự phồn vinh của đất nước. Vậy, nguồn gốc của sự phồn vinh hưng thịnh chính là sức khỏe và trí tuệ. Có sức khỏe thì trí tuệ minh mẫn, có trí tuệ chân chính thì đạo đức phát sinh, sống an vui làm giàu chân chính, giúp kẻ yếu hèn bằng tinh thần yêu thương trọng nghĩa…thì đất nước nào không thanh bình cuộc đời nào mà không hạnh phúc..

Tiến sĩ Đoàn Văn Thao (Chủ tịch LĐVTCTVN) đã từng khẳng định:” VTCTVN là di sản văn hóa truyền thống của dân tộc VN đã ra đời và tồn tại, phát triển, song hành cùng cuộc đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc. VTCTVN không chỉ đơn thuần là những bài võ rèn luyện kỹ năng - thể chất của con người VN, nâng cao khả năng tự vệ ,tiến tới sự hòa hợp thể chất và tinh thần, thông qua việc luyện tập VTCTVN đã khơi dậy lòng tự hào, tính quật cường truyền thống thượng võ của dân tộc, tính nhân văn của con người VN. ..

leloi
Vua Lê Lợi


Lão võ sư Từ Thiện có nêu ra các mục tiêu: Vật Chất & Tinh Thần để tập luyện võ thuật của người xưa để chúng ta nghiên cứu.

  • Những mục tiêu mang tính vật chất gồm:

Thủ: là luyện tập đôi tay lanh lẹ rắn chắc, có khả năng tấn công - phòng thủ một cách hiệu quả bằng mọi đòn thế và kỹ thuật khi đối mặt với địch thủ, ngoài ra còn luyện tập cho đôi tay có khả năng cứu độ, điều trị chấn thương, sai trật khớp xương do quá trình tập võ mang lại.

Nhãn: là mắt, muốn nói đến sự luyện tập cho đôi mắt nhanh lẹ trước mọi sự tấn công, nhìn toàn diện cơ thể đối phương để khai thác chỗ sơ hở. Mắt là cửa sổ tâm hồn vì vậy qua cặp mắt có thể thấy được trình độ luyện tập võ thuật cũng như kết quả thắng bại của trận đấu.

Thân: là mục tiêu luyện tập cho thân thể di chuyển tiến thoái, tránh né xoay xở bay nhảy nhanh nhẹn, hóa giải mọi sự tấn công của đối phương, giúp cho mọi sự công kích của mình đến đích như chủ đình. Yêu là eo (yêu vi chủ tể) là vòng số 2 của cơ thể là trục xoay của cơ thể vì vậy người tập võ phải luyện cho eo linh động xoay trở dễ dàng giúp cho mọi sự tránh né và tấn công thật nhanh nhẹn và hiệu quả.

Túc: là luyện tập cho đôi chân di chuyển thẳng bằng (bộ pháp – tấn pháp) những đòn tấn công hiệu quả bẳng các thứ vũ khí có sẵn của đôi chân, sao cho ứng với câu “một cú đá bằng ba cú đấm”.

  • Những mục tiêu mang tính tinh thần:

Thức: là sự hiểu biết tổng quát về lịch sử võ thuật, phương cách ứng xử về cơ thể con người, để từ đó sử dụng võ thuật cho đúng với mục tiêu “võ thuật được tạo ra để phục vụ chính yêu cầu của con người”.

Đảm
là sự gan dạ mang lại từ quá trình luyện tập võ thuật, sự tự tin vào khả năng bản thân, không nhút nhát không nhu nhược.

Khí: là phương pháp điều hòa hơi thở cho sự hoạt động của cơ thể, góp phần mang lại hiệu quả sức khỏe thật tốt cho người luyện tập.

Kình: là sức mạnh tối đa của con người, có được do quá trình luyện tập đúng bài bản, mang lại hiệu quả cao trong tự vệ chiến đấu.

Thần: là khí chất biểu lộ đời sống tâm linh của con người, người ta thường nói:”người này co thần thái ủy mị quá, người kia có thần thái sung mãn quá”, đó là những lời nói về thần, người luyện võ mà có thần, sẽ đi đến nơi đến chốn vô cùng, an nhiên , đỉnh đạt, khác với thần của những kẻ võ biền - võ phu thô lỗ, kệch cỡm, cục súc, cục cằn…

tranhungdao1
Hưng Đạo Vương (Trần Quốc Tuấn)


TÓM LẠI: Người ta thường nói võ học – võ thuật với hàm ý trong việc học võ có nghệ thuật hay võ là một nghệ thuật đặc biệt nhằm chiến thắng chinh phục một đối thủ nào đó, và còn được gọi là võ đạo hay võ đức, tức là đạo đức của người học võ, một sự tương xứng khi võ thuật đạt đến sự vi diệu lẽ tối thượng của nó, khi đó nó đã tự phát lộ được khả năng soi sáng, giác ngộ để con người không chỉ thắng đối thủ bên ngoài, mà chính là thắng chính bản thân mình, tự hoàn thiện nhân cách tự soi sáng tâm linh mình, qua một quá trình rèn luyện gian khổ, trên con đường chông gai từ thể chất lẫn tinh thần, để đạt tới chữ đạo. Đạo của võ giống như đạo thiền, là quá trình tự điều phục, rèn luyện tâm thức mình cho thuần thục thành thiện, an định, tự khai sáng trí tuệ sẵn có của mình để được “Minh – Tâm – Kiến – Tánh – Thành – Phật”.

Bồ Đề Đạt Ma tổ sư phật giáo thiền tông là người khai sáng môn võ thiếu lâm, với danh xưng Thiếu Lâm Tự vang vọng tới bây giờ. Hành trình khai sáng ấy phải trải qua 9 năm trời, ông tịnh tọa xoay mặt vào vách núi gọi là Cứu niên diện bích để thâm thiền nhập định, dùng sự yên tĩnh làm mục tiêu cho sự hoạt động thanh tựu của mình sau này, dù bất kể hoạt động gì tôn giáo hay võ thuật. Bằng chứng là ngày nay về tôn giáo môn đạo đức học từ thiền gia Phật giáo đã giáo dục và gây ảnh hưởng rất lớn mang lại sự tốt đẹp đến đời sống của  mọi tầng lớp xã hội, con người ở nhiều quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam.

Về võ học có rất nhiều nước thuộc Châu Á, điển hình là VN chúng ta hiện nay có nhiều môn phái võ thuật mang danh Thiếu Lâm Tự: Thiếu Lâm Thất Sơn, Thiếu Lâm Nội Gia Quyền, Thiếu Lâm Nam Phái, Thiếu Lâm Bắc Phái, Thiếu Lâm Hồng Gia, Thiếu Lâm Phật Gia, Thiếu Lâm Châu Gia….điều tối quan trọng trong lịch sử Việt Nam đã cho thấy những vị minh chủ võ lâm, những võ tướng từ cổ chí kim, nổi tiếng lừng danh, lưu truyền hậu thế. Đều là những vị có TÀI (sức khỏe – võ học) có ĐỨC (nhân cách, đạo đức – giáo dục…) vẹn toàn như : Lý Thái Tổ, Lý Thường Kiệt, thiên sư Vạn Hạnh, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ, Trần Nhân Tông, Võ Nguyên Giáp… tất cả đều là những tấm gương những hình ảnh đẹp những bức tranh tuyệt mỹ để mọi người chúng  ta, nhất là con nhà võ phải học tập và noi gương, có như vậy thì việc học võ mới đem lại sức khỏe tốt đẹp, bình an cho bản thân, cho gia đình, và lợi ích an sinh cộng đồng ,cho toàn quốc gia.

TP. Hồ Chí Minh 01/03/2014





Trần Tam

Liên Kết Từ Khóa

LIÊN HỆ GHI DANH

VÕ SƯ. NGUYỄN HÙNG PHƯƠNG: 0909 257 184 - 0909 457 184

LỚP SÁNG: 2 - 4 - 6 / 06H - 07H30 CLB TDTT SỐ 02 HỒ XUÂN HƯƠNG, P6, Q3
LỚP TỐI: 2 - 4 - 6 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.
LỚP TỐI: 3 - 5 - 7 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.