01/06/2013. Duyệt bởi: Trần Tam
JIUJITSU - Nhu Thuật Cận Chiến

 

JiuJitsu là môn võ cổ xưa của người Nhật. Judo, Aikido cũng bắt nguồn từ nó. Dịch sát nghĩa JiuJitsu theo tiếng Nhật là Nhu Thuật.

 

Nguồn gốc lịch sử:

- Nhiều người Nhật ngày nay công nhận một điều hiển nhiên là các môn võ của họ chịu ảnh hưởng từ bản sắc dân tộc, họ không muốn nói là được du nhập từ Trung Hoa. Bênh vực cho chủ thuyết Nhật Bản cũng có một nền võ thuật đặc trưng riêng biệt, các võ sư tên tuổi hiện đại Nhật thường kể lại những truyền thuyết như sau: Vào kỉ nguyên thần thoại (500 năm trước Công nguyên) có hai vị thần là Take Manakatano và Take Mikajuchino (tương đương với Ông Thiện và Ông Ác của các võ phái dân tộc khác) đã dùng tay không đánh những trận chí tử bất phân thắng bại.- cũng trong giai đoạn khai sinh dân tộc Nhật, có trận quyết đấu tay không giữa hai vị thần Nomi no Sukune và Takemonokchaya.

- Các trận đấu này thường kể lại trong các truyện cổ tích Nhật Bản khi nói về sự khai sinh ra đất nước của Thái Dương Thần Nữ. Những câu chuyện như vậy nhằm chứng minh võ thuật đã chớm nở từ lúc phôi thai của dân tộc Nhật và đó là nền võ thuật riêng, đặc trưng của Nhật, trong có môn Jiu Jitsu.
- Chúng ta thấy trong lịch sử võ thuật Nhật Bản, Phật giáo đóng góp vai trò quan trọng trong việc truyền bá võ thuật Trung hoa vào nước Nhật . Lần đầu tiên chư tăng Trung Hoa đến Nhật Bản là vào thế kỷ thứ 6. Đến đời nhà Đường các nhà sư Trung Hoa đã lưu lại và truyền dạy võ thuật ở Okinawa. Các sư sãi Nhật cũng học võ thuật với các nhà sư Trung Hoa để phòng thân khi đi vân du hành đạo. Từ thế kỷ 7 đến thế kỷ 14 các sadi Nhật liên tục sang Trung Hoa tu tập và dĩ nhiên đều có võ thuật. Trở về xứ sở, họ trở thành những võ sư truyền đạo và dạy võ.

Theo những câu chuyện kể:

- Nhà sư Trần Nguyên Tán (1587-1671). Ông là một nhà sư Trung Hoa giỏi võ, đã vân du đến Nhật vào triều đại Tokugawa và ở tại chùa Kokusoji, vùng Edo(nay là Tokio) để dạy chữ Hán và triết học Trung Hoa cho các sĩ phu Nhật. Lúc bấy giờ Edo được coi là thủ đô của Nhật. Các võ sĩ đạo Samurai thường đến đây để tìm cơ hội tiến thân và thi thố tài năng. Họ rất thạo nghề chinh chiến và luôn trau dồi võ thuật. Họ thường được các lãnh chúa thuê để bảo vệ an ninh trật tự chống lại bọn bất lương.
- Một buổi tối năm 1658, sau khi dạy võ xong, Trần Nguyên Tán ra về với sự hộ tống của 3 Samurai. - - Bốn người vừa ra khỏi vòng thành thì gặp một bọn cướp có vũ khí tấn công họ. Chỉ sau mấy phút chống cự, 3 chàng Samurai đã bị tước vũ khí, họ phải dùng tay không chống đỡ bọn cướp.
- Đúng lúc đó, nhà sư ốm yếu, hiền lành xông vào như một ánh chớp bất ngờ lần lượt hạ ngay 3 tên cướp, loại chúng ra khỏi vùng chiến mà chúng vẫn bàng hoàng không biết mình đã bị đánh bằng  đòn thế gì? Những tên còn lại sửng sốt kinh hoàng bỏ chạy. 3 chàng Samurai cũng không thể tin vào mắt mình, họ vô cùng khâm phục, không ngớt lời xin nhà sư dạy võ cho nhưng nhà sư chỉ im lặng suốt đoạn đường về, đến chùa, Trần Nguyên Tán  trịnh trọng cúi chào rồi lặng lẻ vào phòng. 3 Samurai nằm lì trước cổng chùa, sáng mai họ lại vào xin nữa.
- Nhà sư mỉm cười nói rằng môn võ của ông không thể dạy cho những kẻ đầu óc tầm thường mà phải là những kẻ có tâm hồn dũng mãnh. 3 Samurai liền làm tất cả những gì nhà sư muốn để tỏ rỏ quyết tâm. Thấy rõ nhiệt tình của họ, Trần Nguyên Tán đồng ý nhận họ làm đồ đệ.
- Sau một thời gian truyền dạy những kỷ thuật cơ , Trần Nguyên Tán dạy mỗi chàng Samurai một món nghề riêng. Chàng thứ nhất ông dạy kỹ thuật quật ngã đối thủ, chàng thứ hai học các thế khóa và xiết cổ, chàng thứ ba tiếp thu những đòn triệt huyệt đạo. Ba chàng đi khắp nước Nhật truyền bá môn võ của thầy, sau đó pha trộn chế biến với các môn võ dân tộc của Nhật thành ra môn Jujitsu. Tên của 3 chàng Samurai còn được truyền tụng là: Fukuno, Isogai và Miura được coi là tổ sư của 3 chi phái Nhu thuật khác nhau còn truyền dạy đến ngày nay.

(Trần Nguyên Tán  mất năm 1671 tại Owari, mộ chí của ông vẫn còn ở nghĩa trang Ken chui tại Nagoya).

Takenuchi là sáng tổ môn phái Gokusoku, một môn phái có ảnh hưởng rất lớn đến các võ phái Nhật như Jiu jitsu, Aikido, Tambo( đoản côn)… câu chuyện về ông được kể như sau:


- Ông rất giỏi về côn pháp và muốn đạt tới mức thượng thừa nên Takenuchi bỏ vào rừng ẩn mình trong một ngôi miếu nhỏ, đêm ngày cầm trường côn đánh miệt mài vào một thân cây khổng lồ. Takenuchi tập luyện liên tục càng lúc càng nhanh để luyện thể chất và tinh thần. Sau khi đã luyện được cách di chuyển đúng, đánh chính xác, nhanh, mạnh, Takenuchi ngồi tĩnh tại luyện lại những động tác trong tư tưởng. Ông ngồi quán tưởng trong nhiều giờ liền không nghĩ.
Một buổi tối, Takenuchi kiệt sức , gục xuống gốc cây, ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, xuất hiện một nhà sư khuyên Takenuchi nên chặt bớt cây côn ngắn đi, đòn thế sẽ nhanh và chính xác hơn. Nhà sư huyền bí còn dạy Takenuchi cách di chuyển linh hoạt hơn, lợi dụng những sơ hở đối thủ dùng đoản côn hay đoản kiếm tấn công. Cuối cùng, nhà sư dạy Takenuchi những thế khóa để chế ngự đối thủ. Tỉnh dậy, Takenuchi áp dụng những điều thấy trong giấc ngủ chế tác ra môn Gokusoku. Những kỹ thuật đánh côn và đoản kiếm sau này của Jiu jitsu rất giống với Gokusoku nên đã có những ý kiến cho rằng Gokusoku là tiền thân của Jiu jitsu.

 


Liễu mềm dưới tuyết:

Gần Nagasaki có một y sư giỏi về triết học tên là Shirobei Akiama đã từng học về đạo và châm cứu vài đấu pháp Trung hoa về quăng ném, cầm nả thủ và điểm huyệt để mau chóng phục hồi sức khỏe cho người đang dưỡng bệnh và phát triển điều hòa cơ thể.
Trở về Nhật, Shirobei, dạy lại cho những môn đệ về những điều ông đã học được. thấm nhuần nguyên lý tích cực của đạo cùng những cách áp dụng thực tế của nó trong y học hoặc trong chiến đấu, ông dùng cách lấy độc trị độc, dùng sức chống sức.

Nhưng trước một căn bệnh khó xác nhận, quá nguy kịch hay một đối thủ quá khủng khiếp những nguyên lý trên không còn đứng vững. Các môn sinh học với ông thất vọng bỏ đi. Shirobei rất lúng túng, sau đó quyết định đến một cái am nhỏ để giam mình tọa thiền suy tưởng. Trong thời gian khổ hạnh đó tinh thần ông căng thẳng cực độ. Tất cả nền Triết học âm dương của Trung Hoa, khoa châm cứu phát sinh từ học thuyết ấy và cả phương pháp chiến đấu tự vệ đều được đặt thành vấn nạn.

Một buổi sáng Shirobei thơ thẩn trong vườn am. Tuyết rơi nhiều, ông bỗng trông thấy một cảnh tượng làm mình thoát ngộ ra được chân lý trả lời cho những thắc mắc trong lòng bấy lâu. Trước mắt ông những cành cây anh đào gãy rũ dưới sức nặng của hoa tuyết, còn bên cạnh những cành liễu chỉ hơi bị oằn xuống. Do tính cách mềm dịu cành liễu không bị gãy mà sau khi trút hết tuyết xuống cành liễu lại vươn mình lên như cũ. Chân lý tưởng chừng như đơn giản: đối với dương, phải áp dụng cái bổ túc của nó là âm.
Đối với sức mạnh phải lấy mềm dẻo mà ứng phó. Một tên hung bạo đẩy ta, ta dùng sức chống lại nếu hắn mạnh hơn hắn sẽ đẩy ta ngã. Hắn xông tới, ta nhường bằng cách bất ngờ lùi nhanh, địch thủ giống như xô vào cánh cửa mở, mất đà, sẽ ngã sấp dưới chân ta. Còn nếu hắn kéo ta, đừng gồng người cưỡng lại một cách vô ích. Hãy nương theo hướng hắn kéo và lợi dụng hắn sơ hở mất thăng bằng nhẹ tay ném hắn ngã nhào (địch đẩy ta kéo - địch kéo ta đẩy). Sau đó, Shirobei đã ứng dụng nguyên lý “ nhu chế cương” này chế tác ra hàng trăm đòn thế và sáng lập ra phái Liễu Tâm (Yoshin ryu). Câu chuyện trên minh họa cho việc người Nhật đã tìm ra nguyên lý “nhu thắng cương” của môn Jiu jitsu – nhu thuật.

HLV. Hùng Anh Bảo

 

 

Liên Kết Từ Khóa

LIÊN HỆ GHI DANH

VÕ SƯ. NGUYỄN HÙNG PHƯƠNG: 0909 257 184 - 0909 457 184

LỚP SÁNG: 2 - 4 - 6 / 06H - 07H30 CLB TDTT SỐ 02 HỒ XUÂN HƯƠNG, P6, Q3
LỚP TỐI: 2 - 4 - 6 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.
LỚP TỐI: 3 - 5 - 7 / 18H30 - 20H TRƯỜNG TIỂU HỌC PHẠM NGỌC THẠCH SỐ 175 ĐẶNG VĂN NGỮ, P14, Q PHÚ NHUẬN.